Home / VĂN MẪU THPT / Văn mẫu lớp 12 / Phân tích tác phẩm ai đã đặt tên cho dòng sông của Hoàng Phủ Ngọc Tường | Văn mẫu

Phân tích tác phẩm ai đã đặt tên cho dòng sông của Hoàng Phủ Ngọc Tường | Văn mẫu

Đề bài: Phân tích tác phẩm ai đã đặt tên cho dòng sông của Hoàng Phủ Ngọc Tường

Bài làm

 "Ai đã đặt tên cho dòng sông" là một tác phẩm tiêu biểu trong phong cách ký của nhà văn Hoàng Phủ Ngọc Tường. Bài ký vừa ca ngợi vẻ đẹp của dòng sông Hương vừa nói lên vẻ đẹp của thiên nhiên con người xứ Huế.

Tác phẩm được rút ra từ tập bút ký cùng tên và xuất bản năm 1984. Dòng sông Hương là một dòng sông đem lại nguồn cảm hứng vô tận cho thơ ca hay hội họa. Trong bài kí này sông Hương được cảm nhận từ nhiều góc nhìn đặc biệt là góc nhìn tâm linh. Qua tác phẩm đã thể hiện sự hiểu biết rộng về mọi mặt như văn hóa hóa, lịch sử, địa lý, văn học nghệ thuật của Hoàng Phủ Ngọc Tường.

Vẻ đẹp của Sông Hương khi ở vùng thượng nguồn là vẻ đẹp say đắm mặn mà. Vẻ đẹp ở vùng này có mối quan hệ mật thiết với dãy Trường Sơn. Dòng sông được ví như bản trường ca bất tận  của thiên nhiên với tiết tấu hùng tráng và dữ dội. Khi còn ở trong rừng dòng sông Hương giống như cô gái Di-gan phóng khoáng và man dại. Đó là một vẻ đẹp sôi nổi nồng nàn với bản lĩnh gan dạ. Tác giả ví như vậy để người đọc có ấn tượng mạnh mẽ về vẻ đẹp hoang dại và tình tứ của dòng sông Hương. Lúc này khi ra khỏi rừng dòng sông Hương không còn vẻ đẹp hoang dại mà mang sắc đẹp dịu dàng và trí tuệ. Dòng sông Hương lại được ví như người mẹ phù sa của một vùng văn hóa xứ sở. Đây là nơi bắt đầu của không gian văn hóa Huế. Dù vậy dòng sông vẫn âm thầm chảy và lặng lẽ cống hiến.

Phân tích tác phẩm ai đã đặt tên cho dòng sông

Phân tích tác phẩm ai đã đặt tên cho dòng sông

Ở vùng ngoại vi thành phố Huế trước khi đi vào thành phố thì sông Hương đã phải trải qua một hành trình đầy gian truân thử thách. Trong hành trình chạy về xuôi dòng sông Hương phải vượt qua hàng loạt các địa danh. Nó giống như việc trải qua con đường gian nan trắc trở để đến với người tình mong đợi của cô gái đẹp. Giữa cánh đồng trâu hóa đầy hoa dại sông Hương giống như một người con gái đẹp đang ngủ mơ màng. Vẫn có lúc như bừng tỉnh của sự chuyển dòng liên tục giữa những khúc quanh đột ngột và uốn mình theo những đường cong thật mềm. Đặc biệt nhà văn còn miêu tả ánh phản quang ở sông Hương với nhiều màu sắc trong một ngày “sớm xanh trưa vàng chiều tím”. Dòng sông Hương còn mang vẻ đẹp trầm mặc lặng lẽ trải dưới những rừng thông u tịch và những lăng mộ của vua chúa triều Nguyễn.

Vẻ đẹp của sông Hương được tác giả miêu tả kỹ hơn đem lại nhiều ấn tượng đặc sắc hơn khi trẻ vào thành phố Huế. Khi đó dòng sông Hương giống như tìm được chính mình đó trở nên vui tươi hẳn lên. Khi ấy dòng sông giống như mở rộng tâm hồn để giao hòa với cảnh vật và con người nơi đây. Không còn nét hoang sơ dữ dội mà dòng sông khi qua thành phố hóa thành mặt hồ yên tĩnh. Tất cả bởi vì dòng nước theo những nhánh sông đào tỏa đi khắp phố thị. Những chi lưu với hai hòn đảo nhỏ trên sông đã làm giảm lưu tốc của dòng chảy. Lúc này dòng sông nổi bật lên vẻ đẹp lững lờ. Dòng nước giống như lưu luyến không muốn rời thành phố mà muốn nhìn ngắm nơi đây lâu hơn nữa trước khi phải rời xa. Khi rời khỏi kinh thành Huế sông Hương chếch về hướng chính Bắc ôm lấy đảo Cồn Hến quanh năm mơ màng trong sương khói. Rồi như lưu luyến vấn vương nên có khúc quanh đột ngột được ví như nàng Kiều trở lại tìm kim trọng để nói lên lời thề trước khi về với biển cả.

Dòng sông Hương còn là dòng sông của âm nhạc của thơ ca. Hoàng Phủ Ngọc Tường đã gắn sông Hương với nền âm nhạc cổ điển của Huế với người tài nữ đánh đàn lúc đêm khuya. Là dòng sông của thi ca bởi vì dòng sông ấy không bao giờ lặp lại mình trong những cảm hứng của các thi sĩ. Không chỉ dạy dòng sông Hương còn mang vẻ đẹp khi nhìn từ góc độ lịch sử. Dòng sông đã chứng kiến biết bao biến cố thăng trầm của Huế. Gắn bó mật thiết với lịch sử oai hùng của dân tộc ta. Sông Hương đã từng là dòng sông biên thùy xa xôi, từng chứng kiến và chiến đấu oanh liệt bảo vệ biên giới phía Nam của nước Đại Việt chứng kiến những trang vẻ vang khi in bóng kinh thành Phú Xuân của Nguyễn Huệ.

Với tình yêu say đắm tha thiết cùng với niềm tự hào về quê hương xứ sở tác giả đã khiến sông Hương trở nên lung linh huyền ảo. Qua đó thể hiện sự hiểu biết của tác giả về nhiều lĩnh vực địa lý, văn hóa nghệ thuật, lịch sử cùng với những trải nghiệm của chính mình để có thể miêu tả dòng sông Hương vừa thơ mộng lại vừa trữ tình.

Loan Trương

>>> XEM THÊM : 

Check Also

Ngữ văn lớp 12, Bài , SỐ PHẬN CON NGƯỜI, thuan mai, on thi

Xin thưa các bạn. Vâng. Xin kính thưa các bạn. Đây có thể coi là …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *