Home / SOẠN VĂN / Soạn văn lớp 9 / Trong bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy khổ thơ nào để lại trong em nhiều ấn tượng nhất

Trong bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy khổ thơ nào để lại trong em nhiều ấn tượng nhất

( vanmauviet.com) – Trong bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy, khổ thơ nào để lại trong em nhiều ấn tượng nhất? Viết đoạn văn nêu rõ lý do.

( Bài làm của học sinh giỏi cấp hai trường Trưng Vương)

Đề bài : Trong bài thơ Ánh trăng của Nguyễn Duy, khổ thơ nào để lại trong em nhiều ấn tượng nhất? Viết đoạn văn nêu rõ lý do

BÀI LÀM

Ánh trăng của nhà thơ Nguyễn Duy chứa chan biết bao hình ảnh, tình cảm giữa trăng và lòng người. Nếu như các khổ thơ trước đó, tác giả muốn dùng hình ảnh ánh trăng để gợi nhớ những kỉ niệm về quá khứ, để rồi phải khiến cho nhà thơ cảm thấy xót xa cho bản thân, vì lỡ vô tình mà quên đi những hồi ức tươi đẹp mà mình đã có. Đặc biệt, khổ cuối bài thơ như một lời đúc kết sau những bôn ba, trải nghiệm mà nhà thơ muốn sẻ chia cùng với độc giả :

“ Trăng cứ tròn vành vạnh

Kể chi người vô tình

Ánh trăng im phăng phắc

Đủ cho ta giật mình”

Dù trải qua bất cứ hoàn cảnh nào, ánh trăng vẫn mãi một khuôn hình thủy chung đến vậy. Phải rồi, kể từ những ngày tháng tuổi thơ, đến thời niên thiếu, rồi đến khi nhà thơ đã biết trưởng thành trong những suy nghĩ, trăng vẫn luôn ở bên cạnh, dõi theo con người một cách lặng lẽ mà chẳng một lời trách móc. Trăng vẫn hiền dịu, ấm áp như thế, chỉ tiếc thay, con người đã thay đổi. Người đang bận quên đi sự hiện diện của ánh trăng, mà thay vào đó chạy theo những xô bồ vật chất, ngã rẽ của cuộc sống. Trăng không còn là một thứ vô tri vô giác thuộc về vũ trụ vĩnh hằng nữa, mà trăng là một người bạn, một người tri kỉ… “ Người vô tình” ở đây chính là lời trách móc, dằn vặt mà nhà thơ muốn dành cho bản thân, trách sao mình lại có thể dễ dàng quên đi những tháng ngày của tuổi trẻ. Một con người vốn được có trăng làm tri kỉ, vậy mà giờ đây lại vội vã quên đi mối thân tình sâu sắc giữ người và trăng. Đặc biệt, cặp hình ảnh so sánh “ im phăng phắc” và “ giật mình” càng khiến cho con người phải giật mình tỉnh giấc và ngộ ra nhiều điều trong nhân thế.Trăng bao dung nhưng nghiêm khắc, nhưng trăng không bỏ rơi con người.Trăng chỉ muốn con người biết rằng, nếu để giữa ta với người chỉ còn sự im lặng thì những hồi ức, kỉ niệm có bao giờ có thể gìn giữ hay chăng. Cái giật mình ấy như một sợi dây mạnh mẽ kéo con người trở về với những hướng đi đúng đắn, bảo vệ con người trước những cám dỗ, níu tay con người khỏi bị tha hóa bởi những chèo kéo của cuộc sống. Khổ thơ cuối quả thực vô cùng xuất sắc và ấn tượng, nó đem đến cho người đọc biết bao dòng suy nghĩ, tâm tư, cả sự chất vấn lại bản thân rằng ta đã sống trọn vẹn với những nghĩa tình hay chưa. Sống là hướng đến tương lai, nhưng đừng bao giờ đánh mất đi nguồn gốc, quá khứ.

>>> XEM THÊM : 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *